Saturday, 21 May, 2022

Vietnam's Got Talent - vietnamgottalent.vn

Soạn bài Tôi đi học – Ngắn gọn nhất>


articlewriting1
Lựa chọn câu để xem giải thuật nhanh hơn- “ Họ như những con chim con đứng bên bờ tổ nhìn quãng trời rộng muốn bay, những con ngập ngừng e sợ ” => Diễn tả tâm trạng lo ngại, ngần ngại của những đứa trẻ khi sắp rời bàn tay của mẹ để bước vào một quốc tế mới .- “ Trước mắt tôi, trường Mĩ Lí trông vừa xinh xắn, vừa oai nghiêm như cái đình làng Hòa Ấp ” => Diễn tả xúc cảm trang nghiêm, tôn kính và lạ lùng của người học trò nhỏ với ngôi trường đồng thời chứng minh và khẳng định vị trí quan trọng của trường học trong đời sống trái đất .

– “Ý nghĩ ấy thoáng qua trong trí tôi nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi”=> So sánh một hiện tượng vô hình “ý nghĩ thoáng qua” với hiện tượng tự nhiên hữu hình “làn mây lướt ngang ngọn núi”, thể hiện nét dịu dàng, trong sáng và khát vọng vươn tới của một tâm hồn trẻ thơ.

– “ Những cảm xúc trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa khung trời quang đãng ” ⟹ Làm điển hình nổi bật ấn tượng không thể nào quên về những cảm hứng trong trẻo, thú vị của cậu bé trong ngày tiên phong đến trường .- Chất thơ của truyện tỏa ra từ thái độ, cử chỉ, khuôn mặt và lời nói của mỗi người rất tinh xảo, quyến rũ. Chất thơ toát ra từ lòng người mẹ hiền yêu quý con .

Luyện tập

Trả lời câu 1 (trang 9 sgk Ngữ Văn 8 Tập 1):

– Nhân vật ” tôi ” bồi hồi xúc động trước đổi khác về vạn vật thiên nhiên, cảnh vật ⟶ những kỉ niệm đẹp, sâu đậm về ngày tựu trường tiên phong sống lại trong lòng nhân vật rất là tự nhiên .
– Ý nghĩ muốn thử sức mình cầm sách vở, bút thước ⟶ ý thức về sự trưởng thành, tự lập
– thấy trường vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như đình làng ⟶ sự so sánh rất là ngộ nghĩnh, mê hoặc, độc lạ .

– vui vẻ trước sự chào đón của thầy cô, bịn rịn lưu luyến mẹ ⟶ những cử chỉ, cảm xúc tự nhiên nhất nhân vật “tôi”.

Trả lời câu 2 (trang 9 sgk Ngữ Văn 8 Tập 1):

Thấm thoát đã chớm thu. Không còn tiếng ve ngân của những trưa hè oi ả. Không còn “ … Chín mươi ngày nhảy nhót đồng quê – Ôi ! Cả một mùa xuân trong mùa hạ ” nữa. Có vẻ như ngày khai giảng năm học năm nay đến sớm hơn mọi năm. Bất chợt, những xúc cảm và kí ức ngây ngô về ngày khai trường đầu tiêncủa tôi lại ùa về như nhắc nhở kỉ niệm của một thời đã qua …
Tôi vẫn nhớ hôm ấy – một buổi mai đầy gió và mưa rào. Tôi phải cùng mẹ đến trường để tham gia lễ khai giảng năm học mới. Hôm đó tôi dậy sớm. Có lẽ vì tôi thấy mình đã khôn lớn và một nguyên do quan trọng hơn nữa, đó là ngày khai trường tiên phong trong cuộc sống tôi. Tôi mặc bộ đồng phục mới mà bố tôi đã mua cho tôi và tự tay sẵn sàng chuẩn bị cặp sách. Rồi mẹ đeo cặp vào sống lưng tôi, mặc bộ áo mưa màu xanh tôi yêu dấu, mẹ khoác áo mưa vào rồi dắt tay tôi đi qua màn mưa .
Mưa rơi rả rích, trời âm u và xám xịt. Con đường trở nên lầy lội, sũng nước. Mưa không lớn cũng chẳng nhỏ nhưng dai dẳng không dứt. Mưa cứ rơi mãi, rơi mãi không dứt như tâm trạng của tôi lúc ấy : tôi không sợ mà lo ngại, háo hức, nôn nao chờ đón. Chờ đợi những gì mà tôi sắp sửa trải qua : đó là ngày tiên phong dự buổi khai trường năm học mới. Tôi vẫn nép vào mẹ, bước từng bước qua từng con hẻm quanh co quen thuộc mà lòng cảm thấy lạ lẫm vô cùng. Con hẻm này tôi qua lại hằng ngày nhưng thời điểm ngày hôm nay tâm trạng của tôi đầy trộn lẫn, một điều lớn lao và mới mẻ và lạ mắt đang đến với tôi : tôi đã vào lớp một, tôi đã là người lớn thật rồi .
Tôi khẽ liếc nhìn những cảnh vật xung quanh đã gắn bó với tôi suốt thời thơ ấu : giàn hoa ti-gôn hồng nhạt e ấp trong màn mưa của nhà bác Tư hàng xóm mà tôi vẫn thường hái về chơi trò cô dâu với mấy đứa bạn trong xóm, cây mận xù xì đang lắc lư những chùm quả chín đỏ rực đung đưa trong màn mưa như nói lời chúc mừng tôi ngày đầu đến lớp. Ra khỏi con hẻm nhỏ là đường Trần Mai Ninh sinh động, đông vui. Những chị học viên thướt tha trong tà áo dài trắng, những anh chị khăn quàng đỏ thắm trên vai, tôi đặc biệt quan trọng quan tâm những bạn cùng lứa với tôi áo quần tinh tươm ngần ngại nắm lấy tay mẹ đến trường .
Dù mưa vẫn còn tí tách rơi từng giọt trên mái hiên của những ngôi nhà hai bên đường vẫn không làm cho nụ cười trên môi của những học viên mừng ngày tựu trường kém tươi tắn hơn. Mẹ khẽ lay tay tôi và nói : “ Đến trường rồi kìa con ! ” A, trường tôi đây ư ? Trông to lớn và đồ sộ quá ! Ngôi trường mới này không giống như trường mẫu giáo của tôi. Trường to lớn và đồ sộ hơn trường mẫu giáo nhiều. Trước cổng trường có một tấm bảng đề chữ màu xanh biển rất to, tôi lẩm nhẩm đánh vần : “ Trường tiểu học Nguyễn Khuyến ” đúng như mẹ ra mắt cho tôi mấy tuần trước .

     Qua bậc tam cấp, đại sảnh, khoảng sân rộng đã đến trước cửa lớp. Tôi vẫn nhớ rất rõ là mình học lớp Một bảy do cô Huệ làm chủ nhiệm lớp. Cô dìu tay tôi vào lớp và xếp chỗ ngồi. Tôi bịn rịn buông tay mẹ và chợt cảm giác hụt hẫng chiếm lấy tâm hồn tôi lúc ấy. Tôi nhìn các bạn chung quanh mình trông ai cũng lạ lẫm. Lúc này, tôi chợt ước ao là mình đã quen các bạn trong lớp. Tôi còn nhớ như in cảm giác bỡ ngỡ rụt rè khi mọi người, mọi vật xung quanh mình đều lạ lẫm.Nhưng trong lớp có nhiều bạn rất dạn dĩ, các bạn tươi cười chào bạn mới. Tôi thấy mình ngưỡng mộ các bạn ấy biết bao. Cô giáo yêu cầu phụ huynh ra về để lớp bắt đầu giờ học. Tôi chào mẹ qua cửa sổ. Không biết màn mưa ngoài trời hay nước mắt đã làm mắt tôi nhòe đi. Có vài bạn khóc to lên gọi bố, gọi mẹ khi thấy bố mẹ ra về.

Mưa tạnh. Gió nhẹ mơn man mái tóc tôi. Nắng ấp áp xuyên qua kẽ lá. Buổi lễ khai giảng tạm hoãn giờ mở màn. Cô giáo dẫn chúng tôi xếp hàng theo từng tốp. Lễ khai giảng mở màn trong không khí sang trọng và quý phái của nghithức chào cờ. Lá cờ đỏ sao vàng bay phấp phới được kéo lên trong bài hát Quốc ca trầm hùng. Cô hiệu trưởng sang trọng và quý phái đọc báo cáo giải trình và tiềm năng cho năm học mới. Cả trường vang vội tiếng vỗ tay. Đám học trò lớp một chúng tôi cũng bắt chước anh chị vỗ tay. Sự ngần ngại dần tan biến. Giờ phút thiêng liêng đã đến. Cô hiệu trưởng đánh ba hồi trống khai giảng năm học mới. Chính tiếng trống ấy đã khởi đầu tương lai cho tôi qua con đường học vấn và lưu lại một bước ngoặc lớn trong cuộc sống tôi .
Bảy năm ròng đã trôi qua. Giờ tôi không còn là cô bé lớp một ngày nào nữa. Những kỉ niệm ngày ấy giờ cũng đã phai nhòa theo năm tháng nhưng vẫn vương vấn mãi trong tôi một thời thơ ấu, thời trong sáng và những kỉ niệm ngây thơ và mùa thu khai trường năm ấy .
( Bài làm của HS )

0 comments on “Soạn bài Tôi đi học – Ngắn gọn nhất>

Trả lời

[Review] 72 tư thế quan hệ tình dục phê không tưởng có hình ảnh sống động
[Review] 72 tư thế quan hệ tình dục phê không tưởng có hình ảnh sống động

Social