Saturday, 21 May, 2022

Vietnam's Got Talent - vietnamgottalent.vn

Bài Viết Số 2 Lớp 8 (4 Đề Làm Tại Lớp)


articlewriting1

VIẾT BÀI TẬP LÀM VĂN SỐ 2

VĂN TỰ SỰ KẾT HỢP MIÊU TẢ VÀ BIỂU CẢM

(làm tại lớp)

A. YÊU CẦU

– Biết vận dụng những kiến thức và kỹ năng đã học để thực hành thực tế viết một bài văn tự sự tích hợp miêu tả và biểu cảm .
– Rèn luyện kĩ năng diễn đạt, trình diễn …

B. GỢI Ý TRẢ LỜI CÂU HỎI, BÀI TẬP

Đề bài tham khảo

Đề 1. Hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích.

Đề 2. Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn.

Đề 3. Kể về một việc em làm đã khiến bố mẹ rất vui lòng.

Đề 4. Nếu là người được chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo trong truyện ngắn của Nam Cao thì em sẽ ghi lại chuyện đó như thế nào ?

Gợi ý

Các đề trên đều nhu yếu viết một bài văn tự sự có tích hợp miêu tả, biểu cảm .
Mỗi để em cần quan tâm như sau :
– Ở đề 1, kể lại một kỉ niệm đáng nhớ tức là kể lại câu truyện đáng nhớ ( hoàn toàn có thể là chuyện vui, buồn, mê hoặc, giật mình … ) xảy ra giữa em với con vật nuôi ( như : mèo, chó, gà, heo, trâu, bò ). Ngoài kể lại, em cần miêu tả hình dáng, tính nết, hoạt động giải trí cùa con vật … ( yếu tố miêu tả ) để câu truyện thêm sinh động ; cẩn biểu lộ được tình cảm của em với con vật và con vật so với em như thế nào ( yếu tố biểu cảm ) .
– Ở đề 2, kê về lần phạm lỗi với thầy, cô giáo, phải nói rõ đó là lỏi gì, khi nào, ở đâu. Ngoài kể lại, em cần miêu tả vấn đề, miêu tả hình ảnh thầy, cô ( như nét mật, cử chỉ, lời nói, thái độ … ) trong và sau khi em phạm lỗi ; cần thể hiên tình cảm và tâm lý của em trong và sau khi xảy ra vấn đề như : buồn, giận mình, lo ngại, ân hộn về lỗi lầm của mình, …
– Ở đề 3, kể về một việc làm của em khiến cha mẹ rất vui vẻ, phải nói rõ đó là việc gì, xảy ra ở đâu, khi nào. Ngoài kể lại, em cần miêu tà vấn đề em làm, miêu tả hình ảnh cha mẹ ( như nét mặt, cử chi, lời nói, thái độ … ) trong và sau khi em làm việc tốt ; cũng cần bộc lộ tình cảm và tâm lý của em trong và sau khi làm được việc tốt như : vui mừng, tự hào … khi làm được một việc có ích, có ý nghĩa .
– Ở đề 4, chỉ kể về đoạn lão Hạc sang nhà ông giáo kể việc mình bán “ cậu Vàng ’ ’ như thế nào ( không kể lại hàng loạt câu truyện ). Em hoàn toàn có thể xưng “ tôi ” – người kể chuyện vì xuất hiện trong câu truyện như thể người thứ ba. Đối tượng kể là ông giáo và lào Hạc qua quan sát của nhân vật “ tôi ”. Chẳng hạn, em hoàn toàn có thể tưởng tượng ra trường hợp em đến nhà ông giáo hỏi bài, rủ con thầy giáo học bài hay làm một việc gì đó và chính lúc ấy, em vô tình tận mắt chứng kiến cảnh lào Hạc đang trò chuyện với ông giáo. Em cần bày tỏ xúc cảm, tâm lý của mình trước câu truyện đã được tận mắt chứng kiến .

Bài làm

Bài viết số 2 lớp 8 đề 1. Hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích.

Tuổi thơ của ai cũng gắn bó với một loài vật nuôi đáng yêu, đó hoàn toàn có thể là chú rùa, chú chim hay chú mèo … Riêng với tôi, tuổi thơ của tôi gắn với chú chó Phi Phi quả cảm .
Phi Phi là chú chó lai béc-giê mà tôi đã .. nhặt được trong khu vui chơi giải trí công viên ! Chuyện là thế này : cách đây chừng một năm, vào buổi chiều tôi đi tập thể dục trong khu vui chơi giải trí công viên. Đang chạy bộ, tôi chợt nghe tiếng rên yếu ớt trong lùm cây. Tò mò, tôi rẽ đám lá nhìn vào thì thấy một chú chó nhỏ yếu ớt đang nằm rên trong chiếc hộp giấy. Thương chú quá, tôi mang về nuôi. Tôi không ngờ, lúc mang Phi Phi về cha mẹ không những không trách tôi mà còn giục tôi đi lấy sữa cho chú uống nữa !
Bây giờ thì Phi Phi đã lớn lắm. Lông chú màu đen mượt, bốn chân cao và chắc. Hai tai khi nào cũng dựng lên lắng nghe mọi âm thanh xung quanh. Cái mũi thì khi nào cũng có vẻ như khịt khịt như đánh hơi mọi thứ. Phi Phi rất ngoan và can đảm và mạnh mẽ. Khi tối trời, chú luôn ra ngoài hiên nằm canh. Có Phi Phi ở ngoài, cả nhà tôi rất yên tâm đi ngủ. Thế rồi, đến một ngày, có chuyện xảy ra, mái ấm gia đình tôi đã cảm nhận được thâm thúy sự gan góc và lòng trung thành với chủ của Phi Phi .
Đó là một đêm mùa đông gió rét. Như mọi hôm, Phi Phi vẫn nằm canh ở ngoài hiên. Cả nhà tôi đang ngủ thì chợt nghe tiếng Phi Phi sủa kinh hoàng, tiếng chú giằng dây xích loảng xoảng. Bố hấp tấp vội vàng bật dậy rồi nnẹ nhàng cầm gậy lách ra ngoài. Cuối góc vườn, một bóng đen khả nghi đang vận động và di chuyển. Thấy động, hắn hấp tấp vội vàng trèo tường hòng thoát ra ngoài. Bố vừa hô hoán hàng xóm vừa lao theo tên trộm. Phi Phi cũng lồng lộn chồm lên, dây xích bị giằng co hết mức. Bố đuổi theo tên trộm, giật mình, hắn quay lại đạp mạnh vào bố. Bị lỡ đà, bố ngã xuống. Hắn tận dụng lúc ấy đè lên người bố, tay phải rút mạnh con dao ra rồi vung lên. Chính lúc ấy, Phi Phi từ đâu lao đến ngoạm vào tay cầm dao của hắn rồi mặc cho gã gian phi đẩy, đạp đánh như thế nào cũng nhất quyết không nhả tay hắn ra. Cuộc vật lộn dừng lại khi những cô bác hàng xóm ùa đến trói gô tên trộm lại. Mẹ tôi vừa xuýt xoa dìu bố vào nhà vừa nhắc chị em tôi lấy sữa cho Phi Phi và đưa chú vào nhà .
Sau hôm ấy, Phi Phi nổi tiếng cả thành phố với câu truyện “ cứu chủ ”. Kẻ gian bị bắt sau đó đã khai ra rất nhiều vụ trộm mà hắn nhúng tay vào. Gia đinh tôi và Phi Phi còn được tuyên dương nữa !
Phi Phi vẫn sống cùng mái ấm gia đình tôi cho đến giờ đây. Chú luôn được cả nhà cưng chiều và yêu quý, đặc biệt quan trọng là tôi. Phi Phi tuy là một chú chó nhưng có nhiều điều đáng để tất cả chúng ta học tập đúng không những bạn !

Bài viết số 2 lớp 8 đề 2. Kể về một lần em mắc khuyết điểm khiến thầy, cô giáo buồn.

Câu chuyện đáng buồn ấy xảy ra từ năm học trước, vậy mà mỗi lần nhớ lại, em cảm thấy như vừa mới đây thôi. Giờ kiểm tra Toán hôm đó, em sẽ nhớ suốt đời. Đầu đuôi câu truyện là thế này :
Thầy giáo dạy Toán lớp 7A là thầy Thảo. Em rất thích môn Toán một phần cũng vì thầy dạy vừa dễ hiểu, vừa mê hoặc. Từ đầu năm đến giữa học kì I, em liên tục được điểm 9, điểm 10. Bố em cũng là giáo viên dạy Toán trong trường, thường hãnh diện về cậu con trai cưng của mình .
Bất ngờ, thầy Thảo bị ốm phải nằm bệnh viện và giật mình hơn nữa người được Ban Giám hiệu phân công dạy thay lại chính là … bố em. Mọi rắc rối mở màn từ đấy .
Mặc dù bố là giáo viên dạy giỏi nhưng học bố, em thấy thế nào ấy. Cứ đến giờ Toán là em ngượng nghịu, mất tự nhiên hẳn. Hồi thầy Thảo còn dạy, em hay xung phong lên bảng giải bài tập và lần nào cũng được thầy khen. Bây giờ khác hẳn, bố giảng bài, em chú ý nghe nhưng im re, chẳng tỏ thái độ gì. Hình như hiểu tâm trạng của em nên bố không vui .
Em còn nhớ là trước hôm kiểm tra môn Toán giữa học kì I, em có trong tay cuốn Tuyển tập truyện ngắn hay 2004 mà anh Đức con bác Hải mang đến cho mượn với lời khen nức nở rằng không hề cố cuốn sách nào mê hoặc hơn. Thế là em lén đọc mê mải cho đến khuya, mặc kệ lời nhắc nhở ôn bài của bố. Kết quả là sáng hôm sau, khi làm bài, em không thể nào tập trung chuyên sâu tư tưởng, lúng túng mất một lúc khá lâu. Cuối cùng, em đã tính sai đáp số .
Suốt mấy ngày, em bồn chồn và lo ngại. Em không chi lo bị điểm kém mà còn lo cho uy tín của bố nữa. Bố sẽ ăn nói làm thế nào với học trò và đồng nghiệp khi con trai mình làm bài không tốt. Hôm trả bài, cầm trên tay bài kiểm tra bị điểm 3 to tướng, quả thật là em choáng váng. Em vừa xấu hổ, tủi thân lại vừa giận bố. Bố hoàn toàn có thể sửa điểm được mà sao bố nỡ thẳng tay như vậy ? Đã thế, sau bữa cơm chiều, trước mặt cả nhà, bố buồn bã bảo rằng vì em chủ quan, bướng bỉnh không nghe lời nên mới ra nông nỗi .
Ngẫm nghĩ, em thấy bố nói rất đúng. Em chỉ hoàn toàn có thể tự trách mình mà thôi. Điểm 3 tiên phong và duy nhất ấy như một tời cảnh cáo nghiêm khắc so với em : Không được kiêu căng, tự mãn trong học tập và phải trang nghiêm, cẩn trọng trong mọi việc làm, dù là việc nhỏ .
Sau đó, em nhanh gọn xoá đi mặc cảm, lại mê hồn môn Toán và cũng mê “ thầy giáo bố ” chẳng khác gì thầy Thảo trước đây. Cuối năm lớp 7, em vẫn đạt thương hiệu Học sinh xuất sắc. Hôm lĩnh phần thưởng và giấy khen, em trịnh trọng đưa cho bố bằng cả hai tay. Bố khen em nỗ lực như vậy là tốt, xứng danh là con trai của bố. Em xúc động không nói nên lời .
Chuyện ấy giờ đã thành kỉ niệm, dẫu là kỉ niệm buồn nhưng ý nghĩa của nó thì vô cùng thấm thía, bền vững. Nó không chỉ là bài học kinh nghiệm thâm thúy cho em trong quãng đời học viên mà sẽ là bài học kinh nghiệm hữu dụng suốt cuộc sống .

Bài viết số 2 lớp 8 đề 3. Kể về một việc em làm đã khiến bố mẹ rất vui lòng.

Có một lần, tôi đã làm một việc khiến ba mẹ rất sung sướng. Cảm giác làm được tốt trong lòng thấy vui lắm, vì lúc ấy tôi mới học lớp bốn thôi .
Hôm đó, một ngày chủ nhật, ánh nắng mặt trời trãi khắp khoảng trống chiếu lên những giọt sương còn đọng trên lá cỏ làm nó lộng lẫy như những viên pha lê. Một ngày được nghĩ ngơi thư giản sau một tuần học tập và thao tác vất vã của mọi người. “ Một ngày rãnh rỗi mà không đi chơi thì thật là tiêu tốn lãng phí thời hạn ” chỉ nghĩ thôi tôi thấy lâng lâng trong người. Tôi vừa đi ra phòng khách vừa hát “ Một ngày mới nắng lên, ta đưa tay nghênh đón … là … la … lá … lá … la .. ” thì thấy ba mẹ lăng xăng làm chuyện gì đó, tôi tò mò hỏi “ Ba mẹ đang làm gì vậy ạ ? ” “ À ! Ba mẹ chuẩn bị sẵn sàng đi thăm bạn cũ, đã lâu rồi không còn gặp con à ” ba tôi đáp. Mẹ nói với thêm vào “ Hôm nay con trông nhà và giúp ba mẹ thao tác nhà nhé ! Chiều ba mẹ về có quà cho con ”. Nghe mẹ nói xong tôi cảm thấy cụt hứng, những dự tính được đi chơi tan biến, chưa thao tác gì mà cảm thấy căng thẳng mệt mỏi. Trước giờ tôi có động tay, động chân vào mấy việc này đâu, có thời hạn rãnh là đi chơi với đám bạn nên căng thẳng mệt mỏi là phải rồi .
Ba mẹ tôi vừa ra khỏi nhà thì lũ bạn tôi chạy ùa vào “ Linh ơi ! Đi thôi ! ”, một đứa trong bọn la lên, tôi kinh ngạc hỏi “ Đi đâu ? ” “ Mày không nhớ thời điểm ngày hôm nay là ngày gì à ? ” Ngân hỏi lại, nó nhìn cái mặt ngơ ngác của tôi và nói tiếp “ Hôm nay là ngày sinh nhật Minh Thư lớp mình đấy ” Tôi chợt nhớ ra và nói “ Chút xíu nữa là quên mất, cảm ơn những bạn nha ”. Tôi mời những bạn vào nhà và nói “ Chờ tao một chút ít, đi thay quần áo ”. Bước vào trong nhìn thấy nhà còn bộn bề, dơ bẩn tôi chợt nhớ lời mẹ dặn lúc nãy tôi nghĩ bụng “ Chết rồi nhà cửa như thế này làm thế nào mà đi được, với lại buổi tiệc cũng sắp mở màn rồi ”. Tôi đắn đo xem xét có nên đi hay không, nếu đi thì tổng thể việc nhà mẹ giao mình không làm chắc mẹ buồn lắm và mẹ phải bắt tay vào quét dọn thì càng vất vã. Còn nếu tôi không đi sinh nhật thì Minh Thư sẽ giận và không chơi với tôi nữa, sinh nhật nó bốn năm mới tổ chức triển khai một lần vì nó sinh vào ngày 29/2. Tôi phải làm thế nào đây … ? Một đứa ham chơi như tôi đây mà bỏ lỡ một cuộc vui như vầy thì thật là đáng tiếc. Suy nghĩ một hồi lâu, tôi quyết định hành động ở nhà quét dọn nhà cửa. Chạy ra cửa nói với đám bạn là tôi không đi được và gởi lời xin lỗi đến Minh Thư. Có thể nó giận và không chơi với tôi thì cũng một thời hạn ngắn thôi, thế nào rồi cũng quay lại, tính Thư trước giờ là như vậy .
Tôi bắt tay vào việc làm. Bắt đầu là phòng ngủ, sắp xếp lại mền, gối cho ngay ngắn, quét dọn phòng thật sạch, kéo rèm lên cho nắng sớm vào phòng. Tiếp đến phòng khách phải quét bụi trên tủ, bàn rửa bộ ấm chén uống trà của ba và lau sạch nền gạch. Bước xuống nhà bếp thấy chén đủa ăn sáng còn bộn bề trên bàn, một thau đồ mẹ giặt chưa phơi, trên nhà bếp còn bộn bề xoong nồi, tôi hít một hơi dài và bắt tay vào việc. Trước giờ tôi chưa thao tác này nhưng vừa làm vừa nhớ lại lời mẹ dạy, miệng ngân nga câu hát mà việc làm đã xong khi nào không hay. Lần tiên phong trong đời tôi thấy mồ hôi của mình chảy như suối vậy, cảm xúc căng thẳng mệt mỏi xen lẫn niềm vui. Thành quả lao động của một cô bé luôn lười biếng, ỉ lại ba mẹ, nhiều lúc ba mẹ nói lắm mới giúp, giờ đây thao tác một cách tự giác và hoàn thành xong rất tốt việc làm được giao, trong lòng thấy vui sướng làm thế nào ! Hạnh phúc biết bao ! Thật sung sướng khi mình đã thắng lợi bản thân để vượt lên chính mình .
Khỏi phải nói, chiều đó ba mẹ về, vừa bước vào nhà đã vui cười ba khen “ Con gái của ba rất ngoan, biết nghe lời ba mẹ, cảm ơn con rất nhiều ” tôi bẽn lẽn “ Dạ con đã lớn rồi phải không mẹ ”. Mẹ nói “ Con mẹ đã lớn rồi, quà của con đây này ” vừa nói mẹ vừa lấy trong túi ra một con gấu bông xinh xinh khuyến mãi cho tôi “ Cảm ơn ba mẹ, con thích lắm ”. Mẹ làm cơm chiều thật ngon để đãi tôi vì thành quả lao động của một ngày “ thao tác ” .
Sau ngày hôm đó tôi tâm lý nhiều về bản thân “ Mình hoàn toàn có thể làm được nhiều việc hơn thế nữa, tuổi nhỏ thao tác nhỏ tùy theo sức của mình ”. Hoàn thành một việc tốt làm cho ba mẹ thỏa mãn nhu cầu và mình cũng cảm thấy niềm hạnh phúc nhân lên gấp bội. Về sau tôi làm được nhiều việc hơn, nỗ lực giúp sức ba mẹ bớt cực nhọc sau những ngày thao tác vất vã. Hôm nay tôi san sẻ cho những bạn một mốc son trong đời và là một kỹ niệm đẹp làm tôi nhớ mãi .

Bài viết số 2 lớp 8 đề 4. Nếu là người được chứng kiến cảnh lão Hạc kể chuyện bán chó với ông giáo trong truyện ngắn của Nam Cao thì em sẽ ghi lại chuyện đó như thế nào ?

Năm nay tôi đã ngoài bảy mươi tuổi, nhưng mỗi lần nghe đứa cháu nội hỏi về chuyện xưa khi minh còn nhỏ được tận mắt chứng kiến ngày giặc Pháp đô hộ và câu truyện Lão Hạc trong sách giáo khoa Ngữ văn 8 cháu học là có thật không, thì lòng tôi lại trào lên bao xúc cảm với kỷ niệm về người hàng xóm già. Đó chính là nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn của Nam Cao. Ký ức sâu đậm về lần ông lão kể chuyện bán chó cho thầy Thứ của tôi cứ hiện lên mồn một .

Ngày ấy tôi mới lên mười, xã hội hỗn loạn, nay thấy đánh nhau chỗ này, mai thấy Tây đi càn chỗ kia. Thầy giáo Thứ đang dậy chúng tôi lớp đệ nhị ở trường làng bên, phải cho đám trò nghỉ. Tôi không biết vì sao, chỉ thấy người ta láo pháo đồn rằng thầy tôi ghét Tây, ngán cảnh chúng dòm ngó trường lớp nên cho chúng tôi nghỉ .

Ngày ngày thầy vẫn sang nhà lão Hạc trò chuyện với ông cụ. Tôi ở gần hay sang qua lại cùng thầy lúc giúp lão dọn nhà, lúc đùa nghịch với con chó Vàng. Không ngờ những chuyện thật về lão Hạc lại được thầy giáo tôi viết thành câu truyện cảm động đến thế. Cái cảnh lão Hạc kể với thầy tôi về chuyện bán chó là lúc tôi tận mắt chứng kiến tổng thể .

Chả là hôm ấy, tôi đang giúp thầy nhặt đống khoai và lân la hỏi thầy về mấy chữ Hán khó hiểu. Thầy đang giảng cho tôi thì thây lão Hạc tiến vào. Cái dáng điệu gầy gò của lão, thời điểm ngày hôm nay trông buồn thảm quá. Vừa nhìn thấy thầy Thứ, lão đã báo ngay :

Cậu Vàng đi đời rồi, ông giáo ạ !

Cụ bán rồi ?

Bán rồi ! Họ vừa bắt xong .

Lão Hạc cố làm ra vẻ vui tươi nhưng tôi thấy lão cười như mếu và đôi mắt ẩng ậng nước. Thầy tôi chắc cũng ái ngại cho lão nên chỉ ôm đôi bờ vai lão vỗ nhẹ như đồng cảm. Tôi thấy đôi mắt của thầy Thứ cũng như muốn khóc. Thầy hỏi lão Hạc :

Thế nó cho bắt à ?

Mặt lão đùng một cái co rúm lại. Những nếp nhăn xô lại với nhau ép cho nước mắt chảy ra. Cái đầu lão nghẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu như con nít. Lão hu hu khóc …

Khốn nạn … Ông giáo ơi ! … Nó có biết gì đâu ! Nó thấy tôi gọi thì chạy ngay về vẫy đuôi mừng. Tôi cho nó ăn cơm. Nó đang ăn thì thằng Mục nấp trong nhà, ngay đằng sau nó, tóm lấy, hai cẳng sau nó dốc ngược nó lên. Cứ thế là thằng Mục và thằng Xiên, hai thằng chỉ loay hoay một lúc đã trói chặt cả bốn chân nó lại. Bây giờ cu cậu mới biết là cu cậu chết ! … Này ! ông giáo ạ ! Cái giống nó cũng khôn ! Nó cứ năm im như trách tôi, nó kêu ư ử, nhìn tôi như muốn bảo rằng “ A ! Lão già tệ lắm ! Tôi ăn ở với lão như thế mà lão đối xử với tôi như thế này à ? ”. Thì ra tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó, nó không ngờ tôi nỡ tâm lừa nó !

Thầy Thứ lại an ủi lão :

Cụ cứ tưởng thế chứ nó chẳng hiểu gì đâu ! Vả lại ai nuôi chó mà chả bán hay giết thịt ! Ta giết nó chính là ta hoá kiếp cho nó đấy. Hoá kiếp để cho nó làm kiếp khác .

Lão Hạc chua chát bảo :

Ông giáo nói phải ! Kiếp con chó là kiếp khổ thì ta hoá kiếp cho nó để nó làm kiếp người, may ra nó sung sướng hơn một chút ít … Kiếp người như tôi ví dụ điển hình ! …

Câu nói của lão làm tôi bùi ngùi, thầy Thứ hạ giọng :

Kiếp ai cũng thế thôi, cụ ạ ! Cụ tưởng tôi sung sướng hơn chăng ?

Thế thì không biết nếu kiếp người cũng khổ nốt thì ta nên làm kiếp gì cho thật sướng ?

Lão cười và ho sòng sọc. Thầy tôi nắm lấy cái vai gầy của lão, ôn tồn bảo :

Chẳng kiếp gì sung sướng thật, nhưng có cái này là sung sướng : Bây giờ cụ ngồi xuống phản chơi, tôi đi luộc mấy củ khoai lang, nấu môt ấm nước chè tươi thật đặc, ông con mình ăn khoai, uống nước chè, rồi hút thuốc lào … thế là sung sướng .

Vâng ! Ông lão dậy phải ! Đối với chúng mình thì thế là sung sướng

Lão nói xong lại cười đưa đà. Tiếng cười gượng nhưng nghe đã hiền hậu lại, thấy vậy tôi te tái đứng lên :

Thầy để con đi luộc khoai thầy nhé. Ừ, luộc giúp thầy, nhặt những củ to ấy, để thầy pha nước mời ông xơi thầy tôi nhắc nhở .

Nói đùa thế chứ ông giáo cho để khi khác … Lão Hạc ngần ngại .

Việc gì còn phải chờ khi khác … Không khi nào nên hoãn sự sung sướng lại, cụ cứ ngồi xuống đây .

Tôi đi luộc khoai. Thầy Thứ và lão Hạc ngồi trò chuyện lâu lắm, thầy tôi là người nhiều chữ nghĩa, hiểu biết và thương người nên có chuyện gì lão Hạc cũng tâm sự và sẻ chia .

Vừa luộc khoai, tôi vừa nghĩ về lão Hạc nhiều lắm. Tôi thương lão, con người già cả đơn độc nhưng ai cũng quý lão bởi lão sống lương thiện và nhân hậu. Tôi biết lão quý con Vàng của mình lắm vì nó là kỷ vật của anh con trai lão để lại mà. Tôi hiểu vì nghèo khó lão mới làm như vậy .

Đã 60 năm, quốc gia thay đổi chính sách, lão Hạc không còn, đời sống của người nông dân thời nay đã khác. Nhưng hình ảnh lão Hạc đau đớn vì bán con chó cứ ám ảnh tôi mãi. Đó là kỷ niệm một thời khổ đau của quốc gia mà người nông dân phải chịu nhiều cơ cực nhất. Nhưng chính trong thực trạng đó tôi hiểu hơn về họ, về tình yêu thương san sẻ của người thầy giáo tôi với những con người khốn khổ, về nhân cách và vẻ đẹp của người nông dân .

0 comments on “Bài Viết Số 2 Lớp 8 (4 Đề Làm Tại Lớp)

Trả lời

[Review] 72 tư thế quan hệ tình dục phê không tưởng có hình ảnh sống động
[Review] 72 tư thế quan hệ tình dục phê không tưởng có hình ảnh sống động

Social